Có một quy luật gần như phổ biến trong định hướng giáo dục và phát triển nhân lực: xã hội càng hiện đại, nền kinh tế càng phát triển, thì nhu cầu về những kỹ năng nguyên bản, tạo ra giá trị thực tế ngay lập tức lại càng trở nên bức thiết.
Trong mọi hệ thống, điều nguy hiểm nhất không phải là vấn đề xuất hiện, mà là khi hệ thống không còn khả năng nhìn thấy vấn đề. Sự lệch pha giữa việc hàng vạn cử nhân thất nghiệp mỗi năm với cơn khát nhân sự trầm trọng của ngành dịch vụ nhà hàng – ẩm thực chính là một minh chứng. Đã đến lúc, chúng ta cần nhìn nhận lại công tác tuyển sinh và đào tạo nghề nấu ăn bằng tư duy của một hệ thống quản trị nguồn nhân lực thực tiễn, thay vì lăng kính của những định kiến đã lỗi thời.

